Khi hầu hết chúng ta lên kế hoạch cho một kỳ nghỉ/chuyến đi, chúng ta thường nghĩ nó có hai giai đoạn: đi đến và ở tại nơi đó. Nói cách khác, chúng ta coi điểm đến là một phần của kỳ nghỉ nhưng lại loại bỏ hành trình. Về mặt tâm lý, điều này khiến mình trì hoãn niềm vui trong vài giờ — thậm chí vài ngày. Nếu chúng ta mở rộng định nghĩa về kỳ nghỉ thì sao? Nếu nó bắt đầu ngay từ lúc rời khỏi nhà thì sao?
Giống như mùa hè vẫn thường có, nhiều người trong chúng ta đã lên kế hoạch cho những chuyến đi thú vị trong vài tháng tới. Chúng ta háo hức “rời đi”, tìm kiếm phiêu lưu và khoái cảm ngoài thói quen thường nhật. Nhưng thường thì, điều chúng ta mong đợi lại là phút giây đến nơi — sân bay bị nhìn như chướng ngại, các chuyến đi đường trở thành cuộc đua giữa các trạm xăng, và ta trì hoãn trải nghiệm nghỉ ngơi cho đến lúc nhận phòng. Nếu xem hành trình là một phần của chuyến đi, chúng ta có thể kéo dài trải nghiệm mình khát khao mà không cần thay đổi kế hoạch hay tốn thêm tiền.
Savoring and Anticipating
Tiến sĩ Fred Bryant, nhà tâm lý xã hội tại Đại học Loyola Chicago, đã giới thiệu khái niệm “savoring.” Savoring, ông viết, là sự chú tâm có ý thức và nhận biết cảm xúc của mình trong những sự kiện tích cực — một nỗ lực chủ động để kéo dài trải nghiệm tốt đẹp. Chúng ta có thể áp dụng savoring ngay trên hành trình — tạo ra những trải nghiệm tích cực rồi thực sự cảm nhận chúng. Tương tự, chính sự mong đợi cũng có thể là một trong những trải nghiệm đó. Nghiên cứu chỉ ra rằng ngay cả việc mong đợi tích cực một kỳ nghỉ cũng có thể tăng sự hài lòng về chuyến đi (Nawijn et al., 2010). Vậy nên, tận hưởng cảm giác mong chờ khi đang đi đường có thể bổ sung rất nhiều cho trải nghiệm kỳ nghỉ của chúng ta.
Delight Stops and Rituals
Ngoài những bước tâm lý, còn có những cách thực tế để làm phong phú hành trình. Vì trải nghiệm mới lạ góp phần lớn vào ký ức đáng nhớ, chúng ta có thể cố gắng xây dựng ít nhất một “điểm dừng vui” trong chuyến đi đường — một ngã nhìn đẹp, roadside Psychology Today looks at attraction, hoặc một quán ăn thú vị. Có thể trên đường có suối nước nóng, vườn bách thảo, nghệ thuật công cộng, hoặc những khu phố lịch sử. Ngay cả một buổi picnic ở công viên bang hay một công viên xinh trong thành phố cũng có thể làm hành trình dễ chịu hơn. Sân bay thường có triển lãm nghệ thuật hoặc trưng bày hàng không. Ở đó có các đài quan sát, nhà hàng thú vị, cửa hàng, âm nhạc, và cả những đoạn đi bộ dài để ngắm người qua lại và tập thể dục.
Chúng ta có thể tạo ra nghi thức chuyến đi để làm cho trải nghiệm vui và đáng nhớ, như danh sách nhạc cho kỳ nghỉ, đọc cuốn sách, tạp chí hay xem bộ phim mà mình chưa có thời gian, một thói quen cà phê đặc biệt, hoặc chụp ảnh những vật thể và cảnh quan thú vị. Hãy tiếp cận hành trình với sự tò mò — cho thêm thời gian, dừng lại một điểm bất ngờ, theo lời khuyên địa phương hoặc tìm hiểu một sự thật về mỗi nơi mình đi qua.
Curiosity and Joy
Khi chúng ta chỉ tính điểm đến là một phần của kỳ nghỉ mà bỏ qua hành trình, mình đã bỏ lỡ cơ hội để kéo dài niềm vui của chuyến đi. Hành trình đến một điểm đến cũng có thể đem lại sự mới mẻ, giải phóng khỏi thói quen, và cơ hội tận hưởng. Kỳ nghỉ gồm nhiều giai đoạn: anticipation, travel to a destination, the experience itself, the return journey, and the remembering afterward. Tối đa hóa sự mong đợi, và bắt đầu savoring ngay trên hành trình (và tiếp tục khi trở về), là một cách để tối đa hóa kỳ nghỉ đó. Tất nhiên, chúng ta không nên lãng mạn hóa các chuyến bay trễ hay sự cố du lịch, và cũng không cần ép mình “tối đa hóa” mọi khoảnh khắc. Nhưng kỳ nghỉ không chỉ là những địa điểm. Đó là những khoảng thời gian của sự tò mò có chủ ý và niềm vui. Nếu chúng ta giữ vững nguyên tắc này, hành trình có thể trở thành một phần của điểm đến.
Source : www.psychologytoday.com







