Các Mẹ thân mến,
Cảm ơn.
Không một sinh vật sống nào có thể tồn tại nếu thiếu mẹ. Chúng ta vẫn cần cha, nhưng sự đóng góp của cha đôi khi khiến cha và con chưa từng gặp mặt. Trong thời đại công nghệ, cha và mẹ thậm chí có thể không bao giờ gặp nhau! Vì vậy, các mẹ ơi, chúng ta nợ mẹ mọi điều.
Trong Phật giáo, ta dành thời gian quán chiếu ân nghĩa của mẹ, không phải như cử chỉ tình cảm sáo rỗng mà như một phép thiền sâu để mở rộng tấm lòng.
Việc quán tưởng về lòng từ của mẹ là một phần trong Luyện tâm bảy điểm, dùng để khai mở tình yêu phổ quát, lòng bi và bồ đề tâm. Trong thiền, ta có thể chiêm nghiệm như sau…
Từ khoảnh khắc được thụ thai, ta hoàn toàn lệ thuộc vào thân thể, sự chăm sóc và hy sinh của mẹ. Bà chịu đựng những tháng ngày khó chịu, rồi trải qua nỗi đau mãnh liệt khi ta chui ra khỏi thân xác bà.
Không như nhiều loài động vật, như vịt hay gà con, ta chào đời hoàn toàn bất lực, đến mức không biết ăn! Mẹ dạy ta ăn, dạy đi và dạy đọc — những trụ cột nền tảng nâng đỡ mọi thành công mà ta đạt được.
Khi còn nhỏ, chúng ta chẳng biết gì có thể làm mình đau. Trẻ hai tuổi thường như muốn tự hủy! Hãy nghĩ xem mẹ đã tốn bao nhiêu năng lượng chỉ để ngăn chúng ta khỏi lao vào rắc rối lớn khi còn là những đứa trẻ.
Nguồn : buddhismforeveryone.com







