Cuộc sống đôi khi như một cuộc chạy marathon mà mình tham gia mà không biết vạch đích chính xác ở đâu. Mình nhớ lần đầu tiên quyết định luyện tập cho một sự kiện chạy dài, một quyết định không dễ dàng chút nào! Mình chưa từng dấn thân vào điều gì tương tự trước đó. Có vài ba người bạn bảo “Một năm còn dài, dư sức mà chuẩn bị”, họ không sai, nhưng thực tế, giữ được ngọn lửa đam mê cháy mãi mới là thách thức lớn nhất.
Mỗi bước tiến nhỏ đều đáng giá. Nhìn lại là để thấy những cố gắng của mình không vô ích. Dù cho thể lực có tăng lên hay tâm trí có khởi sắc, việc hiểu rõ mình đã đi được bao xa sẽ thúc đẩy bước những bước xa hơn trong hành trình sống năng động và lành mạnh. Vấn đề nằm ở chỗ: làm sao để theo dõi hành trình ấy một cách thông minh nhất?
Bắt tay vào theo dõi tiến trình không chỉ là câu chuyện của riêng chạy bộ. Chẳng phải chúng ta luôn băn khoăn với hàng tá dự án khác đấy sao? Từ việc để dành tiền cho chuyến du lịch trong mơ đến việc hoàn thành một kịch bản đang dang dở. Sai sót trong việc đánh giá tiến độ có thể khiến mục tiêu mãi xa vời. Chậm chạp đánh giá mà lại tưởng nhầm mình đang tiến quá nhanh hay ngược lại, có thể dẫn đến sự thất vọng không đáng.
Những điều mình rút ra từ cuộc đời, và được củng cố qua những nghiên cứu, đó là việc quá chăm chú vào từng li từng tí có thể làm mờ đi hình ảnh lớn hơn. Mình đã từng gặp trường hợp, kiểm tra tiến độ mỗi ngày và cảm thấy mọi thứ dường như chả tiến chút nào, một kiểu “nồi nước được canh không bao giờ sôi” mà nhiều người nói đến. Cảm giác đó dễ khiến tinh thần bị kéo tụt xuống thấp hơn nữa.
Mình và mọi người đã tham gia vào một nghiên cứu thú vị. Đã thử đặt mình vào những tình huống giả định rất gần với thực tế, như quản lý một xưởng sản xuất. Khi theo dõi công việc của nhân viên mỗi ngày, cảm giác năng suất chẳng nhích chút nào. Điều đó không hề thay đổi, ngay cả khi có phần thưởng để khuyến khích đánh giá chính xác!
Cảm giác ấy giống như việc thỉnh thoảng tự hỏi tại sao mục tiêu lại xa vời quá. Càng dần thấy rõ “hiệu ứng tần suất theo dõi”: những gì quá gần phạm vi chú ý sẽ làm chúng mờ đi, không đáng kể nữa. Và động lực từ đó cũng bị bóp nghẹt, nhiệm vụ vốn dễ dàng bỗng thành nặng nề, mệt mỏi.
Tuy nhiên, có một điều mình học được: đôi khi cần lùi lại một bước để thấy toàn bộ bức tranh. Đừng kiểm tra quá thường xuyên, hãy thử quan sát xem liệu những thay đổi nhỏ trong một khoảng thời gian dài hơn có tạo cảm giác khích lệ hơn không? Đúng là khó khăn thật, nhưng chính điều đó lại làm cho thành công trở nên ngọt ngào.
Học cách để cảm thấy tự hào về mỗi bước tiến, dù nhỏ hay lớn, cũng là cách để cuộc đời thêm phần thú vị. Mục tiêu không còn chỉ là đích đến mà trở thành một hành trình đầy khám phá.
Dù bạn đang ở đâu trên con đường mang tên Cuộc Đời, hãy nhớ rằng đôi khi chậm lại để cảm nhận những thay đổi, để thấy được thành quả lớn hơn đang hình thành qua từng nhịp bước. Cuối cùng, điều bạn thu hoạch được không chỉ là điểm đến mà còn là niềm vui từ hành trình khám phá bản thân mình.
Tham khảo nguồn từ tamlyhoctoipham







