Mình nhận ra rằng trong bản thân (và có lẽ cả trong nhiều người khác), tồn tại một khuynh hướng thật thú vị mà mình tạm gọi là “nôn nóng muốn xong.”
Khi bắt đầu một điều gì mới – từ học một ngôn ngữ, xây dựng thói quen tích cực, đến khởi động một dự án công việc – mình lại cảm thấy thôi thúc muốn nhảy vọt đến đích, tận hưởng thành quả ngay lập tức. Chẳng hạn, khi bắt đầu tập tạ, mình ao ước có ngay một thân hình săn chắc, dù biết phải mất thời gian dài mới đạt được. Khi học cờ vua, mình mong trở thành một kỳ thủ giỏi nhanh chóng. Dường như, trong lòng mình chỉ muốn rút ngắn hết mọi quá trình để đứng ở điểm cuối cùng.
Chính cái tâm lý “nôn nóng muốn xong” này thú vị là gốc rễ của cảm giác ngợp ngàng khi đối diện danh sách dài công việc, hộp thư đầy email, hay căn nhà cần dọn dẹp. Khát khao được giải quyết tất cả một cách nhanh chóng đôi khi làm mình cảm thấy mệt mỏi và chán nản.
Nhìn lại, mình thấy khuynh hướng này có vài đặc điểm tiêu cực:
1. Nó khiến mình không tận hưởng được hành trình, luôn cảm thấy bị kẹt ở giữa con đường, vì chỉ chăm chăm vào đích đến.
2. Nó thường làm mình thất vọng vì tiến độ không như mong đợi, thay vì chấp nhận rằng mọi thứ cần có thời gian riêng của nó.
3. Chính vì thất vọng, mình dễ bỏ cuộc ngay khi chưa thấy được những lợi ích ban đầu. Nếu kiên trì thêm chút nữa, có lẽ mình đã thấy sự khác biệt.
4. Nó dễ dàng đưa mình vào bẫy so sánh, khiến niềm vui của mình bị lu mờ vì tự tìm cách đối chiếu với người khác.
5. Điều quan trọng là có khi chưa bắt đầu mà đã nản, tự tước đi niềm vui của việc học hỏi và trưởng thành.
Vậy làm sao để hóa giải điều này? Mình nghĩ rằng cách đơn giản nhất là dốc hết mình vào quá trình: hít thở cùng từng khoảnh khắc, từng bước nhỏ trong quá trình học hỏi và phát triển. Hãy thấy được cái đẹp, cái kỳ diệu trong từng bước đi nhỏ bé ấy.
Khi mình trao tâm huyết vào từng giây phút, tự nhiên thành quả sẽ đến. Tuy nhiên, điều quý giá hơn là mình đã tận hưởng cảm giác trọn vẹn ngay trong quá trình ấy. Thay đổi thói quen, công việc, sức khỏe… tất cả trở thành một cơ hội để mình học cách yêu thương hành trình hơn là đích đến.
Hãy để mọi thứ diễn ra theo cách của nó. Có khi đích đến không phải là nơi xa xa, mà chính là nơi mình đang đứng, với tất cả niềm vui ngập tràn từng ngày. Và đó có lẽ là bài học lớn nhất mình chắt lọc được giữa những phút giây bực bội và bối rối thường ngày.
Hãy sống trọn vẹn từng ngày và không ngừng khám phá bản thân trên hành trình này. Điều đó thật đáng giá và bình dị, phải không?
Tham khảo nguồn từ tamlyhoctoipham







