Nói hoặc hành động với một tâm ô nhiễm, khổ theo sau như bánh xe xe ng kéo theo con bò. Những ý nghĩ bị biến chất bởi thói quen như sân hận hay tham lam dẫn đến lời nói hay hành động có hại. Những lời nói và hành động gây hại ấy như hai con bò kéo một chiếc xe chất đầy…khổ đau.
Nói hoặc hành động với một tâm bình an, hạnh phúc sẽ theo sau, như bóng của bạn chẳng bao giờ lìa bỏ. Thật tốt biết bao? Bóng đó chính là hạnh phúc. Dù bạn đi đâu, làm gì, hạnh phúc theo sau như bóng của thân vì ta đã rèn luyện những tư tưởng của mình.
Nơi chúng ta thực sự khởi đầu như những người tu hành Phật giáo là bằng việc cố gắng thuần hoá những tư tưởng. Từng bước một.
Bạn có thể bắt đầu bằng cách chú tâm vào tiếng nói nội tâm đang nói với bạn: Khoan đã. Tôi đang nghĩ gì về chính mình?
Có thể chúng ta khắt khe với chính mình hơn mức nhận ra. Chúng ta có nói với chính mình theo những cách mà ta sẽ không bao giờ nói với người khác không?
Chúng ta muốn tử tế với người khác. Chúng ta muốn giúp người khác bằng lời nói dịu dàng. Chẳng phải sẽ có lợi hơn nếu ta nói với chính mình như một người bạn tốt bụng? Hàng nghìn công trình nghiên cứu đã chỉ ra rằng những người biết tự từ bi trải nghiệm sức khoẻ tinh thần và thể chất tốt hơn. Từ việc hạnh phúc, lạc quan, kiên cường, đến ăn uống lành mạnh hơn, nghiên cứu rõ ràng rằng tự từ bi mang lại vô số lợi ích cho chúng ta (Neff, n.d.).
Đức Phật từng nói rằng chúng ta chỉ nên nói với người khác khi lời nói của mình vượt qua ba Cửa: chân lý, lợi ích và lòng hiền từ.
Đức Phật nói, khi bạn nói với người khác, bạn nên tự hỏi:
Điều này có thật không?
Điều này có đem lợi không?
Điều này có nhân từ không?
Những Cửa này đưa ra một phương hướng để rèn giũa tiếng nói nội tâm. Ví dụ, nếu bạn đang nói với chính mình, ‘Bạn luôn… Bạn chẳng bao giờ…’ Những tư tưởng này không thật vì không ai luôn luôn hay không bao giờ là bất biến. Hơn nữa, có công bằng khi gán nhãn cho chính mình chỉ vì những khoảnh khắc tệ nhất của ta không?
Chúng ta phải tự hỏi, ‘Có thật là tôi là ________?’ Không, thực ra không phải vậy. Giáo pháp về tính không của Đức Phật dạy rằng không một nhãn nào tồn tại độc lập, nếu không có một tâm để gán nhãn. Ta không phải lúc nào cũng ghen hay sân, đúng không? Đôi khi ta kiên nhẫn và nhẹ nhàng. Việc gán cho mình những nhãn xấu một cách tàn nhẫn dựa trên vài thói quen được chọn lọc thật là vô lý.
Hãy cố gắng trở nên chánh niệm với tiếng nói nội tâm. Nó có đem lợi không? Và nó có nhân từ không? Khi ta học cách chấp nhận chính mình với lòng từ bi, thế giới ta trải nghiệm trở nên mềm mại hơn, hiền hoà hơn, dễ sống hơn. Lo âu bớt siết chặt. Cuộc đời trở nên một nơi mà ta thực sự thuộc về.
Dùng chánh niệm để nhận biết khi tiếng nói nội tâm trở nên độc địa. Những lúc như vậy, ta có thể tạm dừng và tự hỏi: W.A.I.T.—Tôi đang nghĩ gì?
Tiếng nói này có đang nói sự thật với tôi không? Nó có đang giúp tôi không? Nó có nhân từ không?
Nếu không, thì tại sao tôi còn đang lắng nghe nó?
Nguồn : buddhismforeveryone.com







