Mọi người đều từng nghe câu nói, “Cuộc sống dành cho những người đang sống.” Trước nay, mình vẫn nghĩ “sống” trong câu ấy là một danh từ, chỉ tất cả những ai đang còn hiện hữu trên đời. Nhưng giờ đây, mình nhìn nhận nó như một động từ. Hãy xem “sống” như một hành động, một trải nghiệm thiết thực, rằng cuộc đời không dành cho sự chết đi của nó, mà dành cho cách chúng ta sống trọn vẹn từng giây phút. Đương nhiên rồi, sống chính là khoảnh khắc hiện tại, ngay bây giờ. Cuộc sống là một món quà quý giá.
Biết ơn món quà ấy trong phút giây hiện tại chính là lòng biết ơn. Có người có thể nuôi dưỡng sự biết ơn đó qua đức tin tôn giáo hay một thực hành tâm linh như thiền định, nhưng đó không phải điều kiện bắt buộc. Chúng ta chỉ cần tự hỏi chính mình cảm thấy thế nào khi đang sống; sinh học và năng lượng bên trong chúng ta đã gửi đi những lời cảm tạ sâu sắc.
Với mình, lòng biết ơn là nền tảng của hạnh phúc và cũng là một quan điểm rất tự nhiên, bản năng. Nhiều người lầm tưởng mình thông minh và đã nắm được mọi điều khi sống trong tâm trạng bi quan. Sự tiêu cực mang lại cho ta cảm giác tự tin thái quá, trong khi lòng biết ơn lại sinh ra một cách tự nhiên từ tận sâu bên trong. Cảm xúc ấy, nhất là vào thời điểm cuối năm, là một trạng thái ta nên nuôi dưỡng để tồn tại quanh năm suốt tháng.
Bước Vào Khoảnh Khắc Cùng Những Thiên Tài Jazz
“Đừng sợ sai lầm,” anh Miles Davis từng nói. “Bởi vì chẳng có sai lầm nào cả.” Ý anh muốn nói gì vậy? Đó chính là sự hóa giải. Không có nốt nhạc nào là lỗi hoàn toàn nếu ta biết cách nối tiếp và điều chỉnh.
Điều quan trọng là mọi nốt nhạc vang lên, vào bất kỳ thời điểm nào, đều có thể hòa quyện cùng bản nhạc chung. Khi nghĩ theo logic đó, chúng ta nhận ra rằng sai sót thật ra trở nên bất khả tồn tại (và nếu ta bắt đầu linh hoạt với thời gian trong dòng chảy đó, sự hoàn hảo của ta lại càng được chấn giữ bền vững hơn).
Thelonious Monk từng nói, “Thiên tài chính là người giống chính mình nhất.” (Anh ta viết bức thông điệp này trên một trang hướng dẫn cách chơi một buổi trình diễn.) Mình nghĩ ý anh là một người khi hoàn toàn tin tưởng bản thân thì sẽ dễ dàng trực giác và mạo hiểm bước vào vùng đất chưa được khai phá. Thật thú vị khi tưởng tượng rằng điểm tựa chính của ta không phải là các thực thể hay yếu tố bên ngoài, mà là chính trải nghiệm nội tại của bản thân.
Chúng ta hỏi người khác điều nên làm, hay tự xem xét những điều khả thi? Khi trải nghiệm của chính mình trở thành điểm tham chiếu chủ đạo, điều đó vừa che đậy chiều sâu nếu ta tinh ý: bởi qua sự tự tham chiếu, ta thực sự đang hướng về cuộc sống. Thực tế, ta đang tiếp cận những khả năng vô hạn của tiềm năng và tình huống – một lý do để ta cảm thấy phải kính ngưỡng và ngạc nhiên trước sự vĩ đại.
Hòa Mình Cùng Tiếng Chim
Charlie Parker được gọi là “The Bird” (Chú Chim). Còn mình, mình cũng là một chú chim ca hát. Mình thực sự cảm nhận điều đó. Bằng chứng rõ nhất là một đoạn video ghi lại tiếng chim hót như đang hát hòa giọng cùng mình trong ca khúc “All of Me” của Willie Nelson.
Mình đặc biệt yêu thích khoảnh khắc hiện tại, cái “ngay bây giờ” của sự tồn tại. Âm nhạc chảy qua mình rất tự nhiên, sau 14 năm học piano. Nhưng giờ đây, hát là cách mình nắm bắt giây phút nhiều nhất. Và thật lòng, mình chưa thể diễn đạt chính xác cảm xúc đó.
Tất cả bắt đầu như thế này: mình bắt đầu rap vì nhận thấy một bạn học đã thành công kha khá với rap; hai đứa xây một hệ thống liên lạc kiểu ròng rọc trên cây ngay tuần đầu tiên đi học. Mình bắt đầu rap lại những đoạn solo của bạn ấy (Jonny 5; bài “Handlebars” của Flobots).
Kể từ đó, mình hát mỗi ngày, có khi vài tiếng đồng hồ. Hát giúp mình cảm thấy mình đang sống. Mình cũng rất muốn học nhảy, vì cảm giác nó cũng gần giống như hát, đặc biệt nếu kết hợp với âm nhạc (điều mình chưa thử bao giờ nhưng sẽ làm, bởi mình muốn chơi và hát trong một bộ phim tiểu sử Hollywood. Mình đã kể giấc mơ này rồi, giờ mời bạn cùng mơ tiếp với Daddy Warbucks nhé!).
Nếu suy nghĩ kỹ, thể hiện tài năng chính là cách để bày tỏ lòng biết ơn. Đồng thời, đó cũng là lý do để cảm thấy biết ơn. Khơi gợi tài năng và đam mê bên trong là điều thiết yếu để có được niềm vui và sự viên mãn, từ đó trao tặng phần tốt đẹp nhất của mình cho thế giới.
Khám Phá Vũ Trụ Giây Phút Hiện Tại
Mỗi khi mình rap và hát, mình thực sự đang sống trong khoảnh khắc, chắc chắn. Mình đang ở trong trạng thái dòng chảy (giống như khi mình leo lên cây). Như Jason Mraz hát: “Mở rộng tâm trí, hãy nhìn như mình đây,” bài hát “I’m Yours.” Anh ấy đang trao mình cho ai đó trong ca khúc đó, cho đi bản thân và sẵn sàng đón nhận – và điều đó một phần là không có kế hoạch nào cả.
Không có kế hoạch thực sự là điều kỳ diệu. Một cách quan trọng để cảm nhận sự sống là tỉnh thức trong vũ trụ giây phút hiện tại, cái tên mình đặt cho vũ trụ của mọi khả năng tiềm tàng trong khoảnh khắc hiện tại (một mảnh đất đầy cơ hội và tiềm năng vô hạn).
Bạn có thể làm bất cứ việc hợp lý nào trong vũ trụ giây phút hiện tại. Bạn có thể học thêm một ngôn ngữ mới qua mạng hoặc ghép một trò xếp hình. Hiện tại là một không gian thoải mái khi bạn biết để tâm trí mình cảm nhận và dẫn dắt con đường phía trước.
Các Bài Viết Nên Đọc về Lòng Biết Ơn
Mình rất cố gắng tin tưởng vào lịch trình và danh sách việc cần làm, theo một nghĩa rộng. Mình nghĩ đó chính là chìa khóa để duy trì đà tiến. Tuy vậy, mình cũng luôn dành cho bản thân nhiều thời gian nhất có thể để vui chơi. Mình thực sự nghiêm túc về điều đó. Cho dù là leo cây, hát, xếp hình hay những hoạt động nào khác, chơi chính là điều mình luôn trân trọng. Giờ thì mình cũng tin nhiều hơn vào công việc, nhưng niềm tin cốt lõi của mình sẽ luôn thuộc về chơi.
Gốc Rễ Của Sự Vô Gia Cư Của Mình?
Mình từng nghĩ sẽ đăng tất cả những đoạn video tuyệt vời trên mạng xã hội, kết hợp giữa hát và leo cây. Mình biết, đó là một ý tưởng hoàn hảo. Mình biết mà.
Chỉ có điều khó là tìm được một người cùng leo cây với mình, vậy là mình phải “tự sướng” thôi. Mọi thứ đều tự làm, và trông thì, bạn biết đấy, hơi khác thường. Điều này hơi làm mình bực bội vì mục đích là muốn thể hiện tình yêu thiên nhiên, nghệ thuật và cả chính bản thân mình.
Trong khoảng thời gian mình leo cây và thực hiện parkour, cũng là lúc mình trải qua giai đoạn vô gia cư, lên xuống suốt hai năm cho tới tháng Chín vừa rồi. Có thể những hoạt động vui chơi ấy lại liên quan đến việc mình không có nơi ở ổn định. Mình đã dùng hát, nhảy nhót, leo cây làm cách để tận dụng thời gian thay vì chỉ lo kiếm việc.
Nhưng mình đâu chỉ đơn giản đứng trên những cành cây, tay chống hông, hát cả phần của Bieber và Ludacris trong bài “Baby.” Mình cũng đã uống rượu (ding-ding-ding).
Từ Ngọn Cây Đến Công Việc Thường Ngày
Mình từng sống trong một nhà trọ nghèo gần Philly, một nhà dòng cũ thời trước Đại Suy Thoái được cải tạo thành Airbnb. Mình háo hức leo cây ở đó. Bạn có thể thấy cây “Cây Kỳ Diệu” qua liên kết này, với nhà dòng phía sau và nhà thờ bên trái.
Philly là một khoảng thời gian mình vẫn cố gắng yêu đời nhất có thể, dù cuộc sống rất khó khăn. Đó là mình biểu hiện lòng biết ơn khi đang trong hoàn cảnh rất tệ, và nhiều lúc mình còn không ủng hộ chính mình nữa.
Giờ đây, mình lại trò chuyện cùng các bạn, làm việc trên 40 giờ mỗi tuần. Công việc chính là phần cống hiến thiết yếu giúp mình đến được nơi cần đến. Và vẫn còn rất nhiều người đã giúp mình trong suốt năm qua, giúp cuộc sống mình ổn định hơn.
“Mình vẫn tin rằng con người thật sự tốt bụng bên trong,” Anne Frank từng viết. Có lẽ chính sự nhận thức ấy, rằng ta được bao quanh bởi tình yêu thương, mới là lý do lớn nhất để ta biết ơn.
Tác giả: [Tên tác giả – nếu có].
Nguồn gốc: Adapted from Psychology Today & related references.
Bài tham khảo từ : psychologytoday.com







