Quá nhiều khi chúng ta chỉ chú ý đến những gì chia rẽ mình thay vì những gì kết nối chúng ta. Thế nhưng giữa tiếng ồn của những tiêu đề hôm nay, mình gần đây đã được chứng kiến một điều thật sự mang hy vọng: người hâm mộ Croatia và Ghana cùng hát, cổ vũ và ăn mừng bên nhau như thể họ đã quen biết nhau từ lâu.
Việc chúng ta tham dự trận đấu World Cup ở Philadelphia nhắc nhớ rằng thể thao có thể là một chất xúc tác mạnh mẽ cho sự kết nối, cảm giác thuộc về và niềm vui.
Chúng ta đều xúc động trước sự tử tế của những cổ động viên. Tinh thần này kéo dài suốt trận đấu. Mọi người đều tôn trọng lẫn nhau, bất kể ủng hộ đội nào.
Sau trận, chúng mình đã ghi lại một khoảnh khắc tự phát bằng iPhone khiến trái tim mình chùng xuống. Những cổ động viên Croatia đang đánh trống thì một phụ nữ mặc áo đội Ghana bước đến và hòa nhịp. Chẳng bao lâu, mọi người cùng nhảy múa. Một vài người Croatia đã bế cô ấy lên trời trong tiếng reo hò của đám đông. Đó là niềm vui tinh khiết.
Chúng mình đã chia sẻ video lên Instagram với chú thích “Không gì sánh được với bóng đá khi mang mọi người đến gần nhau. Ngôn ngữ quốc tế của tình yêu.” Chưa đầy 24 giờ sau, đoạn clip 10 giây đã nhận được gần 200.000 lượt xem.
Mình tin lý do rất giản đơn: con người là sinh vật xã hội, khao khát những khoảnh khắc được kết nối.
Dù các mối quan hệ thân thiết rất quan trọng cho sức khỏe tinh thần, có thể chúng ta chưa nhận ra rằng những tương tác chốc lát với người khác cũng mang lại lợi ích về cả thể chất lẫn tâm lý.
Những nghiên cứu trong lĩnh vực tâm lý học tích cực giúp giải thích vì sao khoảnh khắc đó lại chạm đến chúng ta sâu sắc như vậy.
Sức mạnh của những kết nối chốc lát
Cảm xúc tích cực cùng trải nghiệm. Cảm xúc tích cực là một trong năm trụ cột của một đời sống thịnh vượng, theo Martin Seligman, người sáng lập tâm lý học tích cực. Nhà tâm lý học Barbara Fredrickson đã phát hiện ra rằng cảm xúc tích cực không chỉ mang lại cảm giác dễ chịu—chúng còn tốt cho chúng ta. Chúng có thể nâng cao sức khỏe, mở rộng tầm nhìn và giúp ta gắn kết với người khác.
Gần đây, Fredrickson nhận thấy rằng những cảm xúc tích cực được cùng trải nghiệm—những cảm xúc ta chia sẻ với người khác—có thể khuếch đại những lợi ích này và làm cho mối quan hệ xã hội trở nên bền chặt hơn. Ngay cả những khoảnh khắc ngắn ngủi của niềm vui được chia sẻ cũng có thể tạo nên tác động ý nghĩa.
Tính lây lan của sự tích cực. Cảm xúc tích cực, cũng như cảm xúc tiêu cực, có tính lây lan. Ở trận đấu, sự tích cực lan tỏa rất nhanh. Chúng ta không thể ngăn mình nở nụ cười, hát, reo hò và bắt chuyện với người lạ. Và không chỉ có những người hướng ngoại. Ngay cả những người thường giữ mình cũng dường như bị cuốn theo năng lượng điện của đám đông và cảm thấy thôi thúc được kết nối.
Các nghiên cứu ủng hộ hiện tượng này, cho thấy cảm xúc của chúng ta có thể lan truyền rất dễ dàng tới người khác và thậm chí ảnh hưởng tới tâm trạng và hiệu suất trong tương lai của họ.
Sôi nổi tập thể. Nhà xã hội học Émile Durkheim đã đặt ra thuật ngữ sôi nổi tập thể (collective effervescence) để mô tả năng lượng và sự thống nhất mà con người cảm nhận khi tụ họp vì một mục đích chung. Chúng ta như quên mình—theo một cách tốt đẹp—và cảm thấy mình là một phần của điều gì đó lớn lao hơn.
Khi ta cùng chuyển động và hát vang, cảm xúc và hành động của mình đồng bộ, làm mạnh mẽ thêm mối liên kết giữa mọi người. Một nghiên cứu năm 2026 được công bố trên Frontiers in Psychology khám phá trải nghiệm ở sân vận động và tình yêu bóng đá của người hâm mộ đã phát hiện rằng những cảnh tượng, âm thanh, nhịp điệu và chuyển động chung của đám đông—có thể giúp các cổ động viên trở nên tinh tế hơn với nhau. Nói cách khác, chính sân vận động có thể giúp người hâm mộ hòa nhịp và cùng “vào zone”.
Nhà tâm lý học Dacher Keltner, giám đốc sáng lập Trung tâm Khoa học Lợi ích Chung tại UC Berkeley, gợi ý rằng sôi nổi tập thể không chỉ là trải nghiệm dễ chịu; nó có thể là một cơ chế sinh tồn. Những đám đông trải nghiệm điều này trở nên hợp tác hơn, tin tưởng lẫn nhau hơn và sẵn sàng làm việc cùng nhau vì lợi ích chung.
Các nghiên cứu cũng cho thấy việc tham gia các hoạt động chung—từ các lớp tập thể dục nhóm đến các nghi lễ và sự kiện thể thao—có thể cải thiện sức khỏe của chúng ta, thậm chí làm giảm các chỉ số viêm.
Có lẽ điều khích lệ nhất từ nghiên cứu năm 2026 là những lợi ích không chỉ giới hạn ở đội chiến thắng. Dù đội mình thắng hay thua, việc tụ họp cùng nhau vì tình yêu bóng đá vẫn có thể vun đắp cảm giác thuộc về, kết nối và niềm vui.
Những bài đọc thiết yếu về Tâm lý học Tích cực
Không có gì ngạc nhiên khi tất cả chúng ta đều cảm thấy thật tốt trong và sau trận đấu.
Hơn 65.000 khán giả đã lấp đầy sân để cổ vũ cho Croatia và Ghana. Họ vẫy cờ và hát vang theo cùng một điệu. Không quan trọng bạn đến từ quốc gia nào hay bạn ủng hộ đội nào. Không còn là người lạ nữa, chúng ta đã gắn bó—trong bãi đỗ xe trước trận, trong sân vận động, và mãi sau tiếng còi kết thúc.
Tiệc vui tiếp tục trên tàu điện ngầm và trên đường về. Bất kể chiếc áo nào đang mặc trên người, chúng ta đều cảm nhận mình là một phần của điều gì đó ý nghĩa.
Ít nhất trong một đêm, những vấn đề và sự chia rẽ dường như lùi lại.
Cuối cùng, các kết nối xã hội của chúng ta thực sự quan trọng. Những tình bạn thăng hoa là điều thiết yếu. Nhưng ngay cả những khoảnh khắc ngắn ngủi của kết nối chân thật cũng có thể nâng cao tâm trạng, cải thiện sức khỏe và nhắc nhở chúng ta về phẩm tính chung của nhân loại.
Dù không có một liều thuốc duy nhất chữa được cô đơn, có lẽ chúng ta nên dành nhiều thời gian hơn để rời khỏi đầu óc và căn nhà của mình—và bước vào trái tim và các sân vận động—để kết nối với người khác qua tình yêu chung dành cho trận đấu.
Và ngay cả khi chúng ta không thể đến trực tiếp, vẫn có thể chia sẻ niềm vui bằng cách tụ tập ở những nơi công cộng, như công viên địa phương, để xem một trận cùng nhau.
Dù đội mình không chiến thắng, đó vẫn là một chiến thắng cho tất cả chúng ta. Chúng ta có cơ hội kết nối qua một sở thích chung, tìm hiểu văn hóa của nhau, và trải nghiệm niềm vui tập thể.
Những lá cờ khác nhau. Những nền văn hóa khác nhau. Một trận đấu thật đẹp.
Source : www.psychologytoday.com







