Khi hai cậu con trai sinh đôi của mình tốt nghiệp trung học, cảm xúc trộn lẫn giữa niềm vui rạng rỡ và chút mệt mỏi chừng như một ly cocktail đời người. Các dấu mốc của sinh đôi thường lớn hơn gấp bội—đặc biệt là những sự kiện chỉ xảy ra một lần như buổi lễ tốt nghiệp. Mình đắm chìm trong một quả bong bóng hạnh phúc ngọt ngào, ôm trọn những khoảnh khắc “cuối cùng” và lời chúc tạm biệt đầy cảm xúc, nhưng cũng không tránh khỏi những lúc lơ đãng, hay quên.
Như những con khỉ đu mình qua từng tán rừng rậm, chúng ta thường xuyên đu đưa từ sự kiện lớn này sang sự kiện lớn khác. Tháng Sáu và tháng Năm đứng thứ ba và thứ tư trong những tháng được yêu thích nhất trong năm, trong khi tháng Mười Hai và tháng Mười giữ vị trí đầu bảng. Giống như mùa lễ hội cuối năm, lịch trình của chúng ta đầy ắp các sự kiện vui nhộn như đám cưới, tiệc mừng, lễ xác nhận, lễ rước lễ, dạ hội, tốt nghiệp và kết thúc năm học, khi chúng ta hòa mình vào mùa mới qua việc làm vườn, bơi lội và du lịch. Các dịp lễ như Pesach, Phục Sinh, Ramadan cùng ngày của Mẹ và ngày của Cha cũng chen chân vào cùng các giải đấu thể thao và các buổi trình diễn nghệ thuật. Và trên hết tất cả, dòng chảy cuộc sống vẫn tiếp diễn với việc chúng ta phải cân bằng công việc, lịch hẹn, quản lý gia đình, các mối quan hệ, và vô vàn trách nhiệm của cuộc sống trưởng thành.
Chẳng trách mình lại cảm thấy kiệt sức đến vậy.
Làm sao để không để mệt mỏi đánh cắp niềm vui
Chúng ta có thể đổ lỗi cho trầm cảm, nỗi buồn, nỗi đau mất mát, và những cảm xúc nặng nề khác đang hút cạn năng lượng của chúng ta. Nhưng khi sự cháy kiệt ập đến, ngay cả niềm vui cũng trở nên mệt mỏi. Nó liên quan đến sự lo âu về những bước đi tiếp theo cho bản thân và những người mình yêu thương. Câu nói yêu thích, “Bạn không thể rót từ một chiếc cốc rỗng,” quả thật ý nghĩa sâu sắc. Vì vậy, điều quan trọng là chúng ta phải luôn chánh niệm để ý đến những nhu cầu riêng biệt của chính mình.
Dưới đây là bốn lời khuyên giúp bạn giữ được bình tâm giữa vòng xoáy đó:
- Duy trì ranh giới. Chúng ta không cần phải làm tất cả mọi việc. Thường thì chúng ta tự đặt áp lực để là “tất cả cho tất cả mọi người.” Nhưng khi điều đó chiếm hết khả năng chăm sóc bản thân, đã đến lúc chúng ta cần giành lại quyền lực cho mình. Hãy mạnh dạn từ chối nhưng vẫn lịch sự cảm ơn.
- Chăm sóc chính mình. Dù trong những khoảnh khắc hạnh phúc không cần đến sự giúp đỡ như những bữa ăn tập thể, chúng ta vẫn cần nuôi dưỡng tâm hồn bằng những điều giản đơn hàng ngày như tập thể dục, gặp gỡ bạn bè, và đảm bảo bản thân được nghỉ ngơi đầy đủ.
- Tha thứ cho chính mình. Niềm vui có thể làm chúng ta lơ đãng hoặc bỗng nhiên mất động lực làm những việc khác vì bị cuốn hút vào phép màu ấy. Hãy rộng lượng với chính mình. Trong một tuần, mình đã nhầm lẫn địa điểm của hai lớp yoga khác nhau, quên mất vị trí chỗ đậu xe trong bãi xe trong nhà, và ra khỏi nhà thiếu lăn khử mùi. May mắn là tất cả chỉ gây phiền toái nhỏ, chứ không phải thảm họa.
- Ăn mừng sau khi bão qua. Tại sao lại vội vàng ăn mừng ngay sau sự kiện? Một bữa tiệc thì vẫn là bữa tiệc. Dấu mốc hay thành quả không bao giờ hết hạn, vì thế bạn có thể tổ chức kỷ niệm vào bất kỳ lúc nào. Hãy coi đó như cách kéo dài phép màu thêm một chút nữa.
Bạn cần làm gì để giữ vững sự kết nối với phép màu ấy?
Source : www.psychologytoday.com







