Dạo gần đây, mình thường suy nghĩ về cách mà tuổi tác thay đổi những gì chúng ta nhận ra.
Một trong những món quà của việc lớn lên, mình đang nhận ra, là mình không còn xem nhẹ mọi thứ nhiều như trước nữa. Trong những năm tháng bận rộn của tuổi trẻ, chạy đây đó, làm hết việc này đến việc khác cùng một lúc, mình chẳng thể nói được mặt nào của ngôi nhà có ánh nắng mọc hay chiều tà chiếu xuống.
Bây giờ, khi ngắm mặt trời mọc sau hàng cây trên đường đi bộ mỗi sáng, đó trở thành nghi lễ hàng ngày giúp mình cảm thấy an lòng. Mình trân quý ánh sáng của buổi sáng, và mình thấy thật kỳ diệu vì được ban tặng thêm một ngày nữa trên hành tinh tuyệt đẹp này—rằng mặt trời vẫn xuất hiện đều đặn lần này tới lần khác—một quy luật tạo nên cảm giác an toàn giữa thế giới đầy mong manh này.
Trong lúc đi bộ, mình luôn dành một khoảnh khắc để biết ơn một điều gì đó—gia đình, hơi thở của mình, bản hòa ca của những chú chim ngày mới, hay cảnh chú chuột đất mũm mĩm sống trong sân nhà mình vẫn quay lại năm này qua năm khác dù mọi thứ xung quanh thay đổi trong thế giới hỗn độn và theo dòng thời gian.
Vào đêm, mình thường ngạc nhiên trước dòng màu hồng, đỏ và cam tuyệt đẹp khi mặt trời lặn sau ngôi nhà hàng xóm. Ch nghĩ lại, thật buồn vì mình đã bỏ lỡ cảnh tượng này trong bao năm tháng.
Nhưng đừng hiểu lầm—mình đâu có luôn luôn giữ được trạng thái lòng biết ơn suốt ngày đâu. Ngược lại nhiều lúc mình rơi vào trạng thái căng thẳng, bực bội, khó chịu, và lo âu. Những điều nhỏ nhặt vẫn có thể làm mình mất cân bằng, và mình đánh mất cái nhìn rộng lớn hơn nhiều hơn mình muốn thừa nhận.
Ấy vậy mà, theo thời gian, mình học được cách trân trọng những điều bé nhỏ và tận hưởng những khoảnh khắc ngắn ngủi thường xuyên hơn: hương vị của thức ăn, cuộc trò chuyện với các con, cảm nhận hơi thở nhẹ nhàng dâng lên rồi hạ xuống trước khi rời giường.
Cuộc sống thật nhạt nhòa nhưng cũng đong đầy cảm xúc. Càng lớn, mình càng nhận thức rằng tất cả đều tạm bợ, phù du. Thế nhưng, cũng chính vì thế mà mọi thứ lại trở nên quý giá hơn. Những gì tưởng như bình thường thực ra thật phi thường khi mình chậm lại và đón nhận chúng một cách trọn vẹn.
Cuối cùng, mình tin rằng không phải những sự kiện trọng đại hay thành tựu to lớn mới là điều quan trọng nhất, mà chính là những khoảnh khắc thường nhật tạo nên tấm thảm sống động của cuộc đời với bao sắc thái phong phú.
Vậy đây là lời mời dành cho bạn:
- Hãy dừng lại đủ lâu hôm nay để nhận ra điều bình thường kia có thể kỳ diệu thế nào (ví dụ, nghĩ về bữa ăn bạn đang dùng có thể từng là một hạt giống nhỏ bé, dưới ánh sáng mặt trời cách xa hàng ngàn dặm).
- Hãy nghĩ đến một nghi lễ buổi sáng ngắn gọn giúp bạn định tâm và bắt đầu ngày mới với cảm xúc mới mẻ (dù ngày hôm đó có ra sao đi nữa).
- Hãy thưởng thức một khoảnh khắc hôm nay mà bạn lẽ ra có thể bỏ qua. Hãy để khoảnh khắc đó đọng lại trong bạn như một trải nghiệm cảm nhận bằng thân thể. (Bạn thấy những cảm giác nào? Những cảm xúc gì hiện lên?)
Một trong những công cụ mà mình viết về và hướng dẫn sử dụng là thứ mình gọi là “Chiếc Kính Lúp.” Với cá tính thực tế và ưa hình ảnh, mình thấy rất hữu ích khi tưởng tượng mình cầm trên tay một chiếc kính lúp nhắc mình tạm ngưng, phóng đại lên điều gì đó ngay trước mắt mà nếu không sẽ trôi qua vô hình.
Hôm nay, bạn sẽ phát hiện gì với chiếc kính lúp của mình?
Chúc bạn nhiều sức khoẻ và an lành trong tuần tới.
Source : www.psychologytoday.com







